Xuân tới trên làng Ảo bến Mơ,
Mang hơi ấm lạ đến không ngờ.
Tình nhen lửa đỏ nồng men rượu.
Nghĩa dệt tơ vàng đượm tứ thơ.
Sẻ nửa thương đau vơi biển đợi.
Chia đôi uất hận cạn sông chờ.
Vui gieo cái chữ vào nhung nhớ.
Buồn đã tan rồi vẫn ngẩn ngơ.
(Bạn thơ Vũ Nam)
Xuân đến đất trời rộn sắc thơ
Mang tình yêu đến dạ mong chờ
Tình xưa đã thả bay theo gió
Nghĩa cũ trôi rồi chẳng vẩn vơ
Sẻ chia nỗi nhớ cùng xuân mới
Chia vui tình thắm với mong chờ
Vui ghé bạn thơ ai có đợi?
Buồn gieo nỗi nhớ vào trong thơ.
(Thumai)
Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014
HOA XOAN
Trong miền ký ức xa xôi
Thăm thẳm khoảng trời, sắc tím hoa xoan
Hương thơm kỳ diệu nồng nàn
Lối cũ bạt ngàn cánh mỏng buông lơi
Dẫu cho ngày ấy xa vời
Đâu đây bóng mẹ cha tôi thật hiền
Hoa xoan trắng tím ngoài hiên
Quen quen, lạ lạ triền miên hương đời
Vấn vương mấy sợi tơ trời
Hoa xoan lả tả, tình ơi nhạt nhòa.
(Vũ Nam tặng Thu Mai)
Hoa xoan vẫn rụng đầy sân
Lớp lớp trắng ngần quyện với tím yêu
Sắc hoa vẫn tím trời chiều
Đường xưa vẫn nhớ miền yêu thủa nào
Hương hoa ngan ngát thanh tao
Để lại nỗi nhớ cồn cào trong thơ
Người đi xoan vẫn đợi chờ
Buồn, thương đành mượn lời thơ tỏ bày
(Thu Mai)
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)