Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012
TÌNH CHA CON
Đây là bức ảnh chụp năm 2001 khi con trai út tròn 1 tuổi. Con trai lớn được hơn 3 tuổi. Tôi rất thích tấm hình này. Tôi đã rửa một tấm nhỏ, ép plastic rồi cất trong ví để đi đâu cũng có hình hai con theo cùng. Tôi tự tin nói rằng, ngay cả những người không yêu lắm trẻ con, nhìn bức hình này cũng thích.(cái này gọi là con hát mẹ khen hay. Nhưng đúng thế phải không các bạn). Có người bạn đã nói rằng: nhìn như 2 con gấu bông. Đôi mắt tròn xoe, đen láy. Hai khuôn mặt giống nhau như đúc và còn giống y đúc một người nữa. Đôi khi cũng buồn chạnh lòng vì con mình mà chẳng giống mình chút nào. Đi đâu chỉ có 3 mẹ con, mọi người cũng kết luận ngay một câu: giống bố phải không?(mặc dù họ chưa nhìn thấy bố cháu bao giờ). Nhưng lớn hơn thế là cảm xúc rất hạnh phúc vì mình đã sinh cho chồng hai cục cưng giống bố như đúc. Nói đến đây mình lại muốn khóc vì hạnh phúc đó giờ đã không còn nữa rồi.
Tôi thích tấm hình này vì nó còn gắn với một kỷ niệm rất thương của các con tôi. Trước khi con nhỏ đầy 1 tuổi, bố cháu đi công tác triền miên ba tháng sau mới về. Trước khi về, anh đã điện thoại báo cho mẹ con ở nhà biết chiều sẽ về. 14h, nghe tiếng chuông cửa, tay dắt con trai lớn xuống cầu thang, tay bế cháu nhỏ xuống đón bố. Thằng lớn chạy ào ra ôm chầm lấy bố, ríu rít khoe chuyện. Thằng bé trên tay mẹ nhìn bố chăm chăm nhưng không phản ứng gì. Bố xòe tay đòi bế, nhưng cháu ngoảnh mặt đi không chịu. Nghĩ là lâu ngày mới về nên cháu quên, tôi giục chồng đi thay đồ rồi hãy bế con. Một lát, anh từ trên nhà xuống. Đứng dưới chân cầu thang, vừa nhìn thấy bố trong bộ đồ quen thuộc ở nhà, thằng bé oà khóc nhào ra đòi bố bế. Rồi cứ thế, ôm chặt lấy bố khóc nức nở. Bố dỗ, mẹ dỗ thế nào cũng không nín. Mẹ bế cũng không theo. Thì ra bé khóc vì tủi thân, vì dỗi hờn. Tôi chỉ biết ngồi im nhìn con mà lòng vừa đau, vừa thương. Cảm xúc thật khó tả. Chỉ biết rất thương con. Phải hơn một tiếng sau cháu mới thôi khóc.
Ở nhà với con được 2 ngày, anh lại tiếp tục đi công tác. Quyến luyến vợ con, mãi tối khi các con ngủ say rồi anh mới đi. Như có linh cảm điều gì, nửa đêm, thằng lớn tỉnh giấc hỏi mẹ bố đâu. Biết là con sẽ đòi bố, tôi nói dối bố xuống dưới nhà. Cháu không tin, bắt mẹ dắt xuống tìm. Không biết phải làm sao, tôi cũng dắt cháu xuống nhà. Trong lòng nghĩ, không có bố, cháu khóc một chút sẽ thôi. Nhưng xuống nhà không thấy bố, cháu đòi mẹ mở cửa đi tìm bố. Lúc đó đã nửa đêm, chỉ còn cách cương quyết không mở rồi lên nhà, để cháu một mình, tối, cháu sợ sẽ theo mẹ lên nhà. Cháu cũng sợ, vừa khóc, vừa theo mẹ lên nhà, nhưng hai tay cầm hai chiếc dép lê của bố, miệng vẫn gào lên: đi tìm bố. Lên nhà rồi, tay vẫn cầm chặt đôi dép, miệng vẫn khóc, giằng nhau với mẹ đòi mẹ dắt xuống nhà đi tìm bố. Dỗ mãi cháu không được, tôi lại chiều cháu cho xuống nhà tìm bố. Xỏ chân vào dép của bố, con đi trước, mẹ đi sau bước xuống cầu thang. Hình ảnh đôi bàn chân bé xíu trong đôi dép to đùng của bố, chân nọ dẫm vào chân kia vất vả xuống cầu thang đến giờ vẫn làm đau trái tim tôi. Mở cửa cho cháu ra ngoài, trong lòng nghĩ: trời tối thế này chắc cháu sẽ sợ không dám đòi đi nữa. Vậy mà, vừa mở cửa, chẳng cần mẹ, hai bàn chân nhỏ xíu trong đôi dép to đùng ấy, cháu bước ra ngoài đường, vừa đi vừa khóc gọi: bố ơi, bố đâu rồi? Thương con đau thắt ruột gan, mẹ khóc, con khóc, tôi phải chạy theo ôm con bế về. Viết đến đây tôi lại nhớ kỷ niệm khi con trai lớn chưa đầy 2 tuổi. Cũng vẫn vì nhớ chồng, nên khi anh đi rồi, chiếc áo mặc dở thay ra tôi không đành giặt ngay, treo trên móc áo. Mấy hôm sau, trong lúc đang loay hoay thu dọn quần áo dơ để giặt, con trai lớn vào phòng, thấy chiếc áo của bố, cháu bập bẹ nói: "áo bú". "Đúng rồi, con mang xuống nhà để mẹ giặt nhé". Nói rồi, tôi nhấc chiếc áo đưa con. Con trai ôm chiếc áo vào lòng rồi đi xuống nhà. Yên tâm con nghe lời, tôi còn dọn dẹp gấp quần áo xong rồi mới xuống. Nhưng mới được một lát, nghe có tiếng con khóc ngoài đường. Nhìn qua cửa sổ. Trời ơi, con tôi! Áo bố dài hơn hơn người đang trùm kín qua đầu, đôi chân trần bước thấp bước cao, mắt chẳng nhìn thấy đường đâu, vừa đi vừa khóc gọi: bố ơi!
TM, 13/7/2012
Viết những dòng này, tim tôi vẫn đang quặn thắt. Nước mắt lại đang rơi. Ôi con tôi! Có sợi dây tình cảm nào hơn như thế. Vậy mà giờ đây….
"Bố là xe ngựa, con cưỡi con chơi. Bố là xe hơi..., bố là tàu hỏa.... Bố là tất cả, bố ơi, bố ơi...." Nghe bài hát đó có ông bố nào không cảm động không nhỉ? Hai nhóc nhà chị dễ thương quá . Chúc chị và các cháu an lành!
TrìnhAnh, 15/7/2012
Khi gia đình còn hạnh phúc thì ông nào cũng thương con, nhưng khi đã yêu người khác thì con cũng chỉ là nợ, nếu không cũng chẳng còn tâm trí, thời gian đâu mà nghĩ đến con nữa. Đàn ông là thế. Chỉ có phụ nữ là có thể chết vì con. Cảm ơn Trinh Anh. Chúc một ngày vui nhé!
Bạn nói đúng: Ảnh hai cháu rất đẹp không cần biết chúng giống ai. Nên cất giữ cẩn thận cho chúng sau này.
Cám ơn Trần Mai
Chúc bạn vui khỏe để chăm sóc hai cục cưng tốt
Thân ái Hải Thăng, 13/7/2012
Cảm ơn anh đã ghé thăm
Đôi lời chia sẻ tấm lòng em vui
Thứ 7, chủ nhật đến rồi
Chúc anh vui vẻ với người thân yêu
TM,13/7/2012
Nghe tiếng nấc trong lòng ngực,
Giọng trẻ thơ văng vẳng đâu đây.
Ngàn sau, sau nữa, tình này,
Vết trầm cứa nát...hồn ngây dại chờ...!
Chút lòng chia sẻ ! Giờ này... ấm áp yêu thương!
Maitranghuynh,12/7/2012
Cảm ơn Maitranghuynh đã chia sẻ. Thật sự mỗi khi anh chị ghé blog, nhìn tấm hình hai người sao thấy rất gần gũi, giống như có anh chị ghé nhà thăm thật vậy. Anh chị thật hạnh phúc. Cuộc đời không biết có bao nhiêu người được như thế. Chúc chị tối vui vẻ.
Chúng tôi chỉ mưu cầu hạnh phúc và luôn mong mọi người hạnh phúc... nên khi gặp điều mọi người không được vui mình cũng cãm thấy xót! Cám ơn TranMai đã có lòng, chỉ mong mỗi chúng ta đều được hạnh phúc!
MTH, 13/7/2012
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chào Thu Mai!
Trả lờiXóaNăm mới chúc bạn và gia quyến mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc và vạn sự như ý.
Thân ái: Hải Thăng
Hình như em có nhà bên HK nên bên này không được chú ý.
Trả lờiXóaHãy trở về đây và thăm thú bạn bè rồi sẽ đông vui
Anh đã tham quan bên đó rồi - Đâu cũng trời đất ấy thôi.
Em thật không phải với mọi người. Thật ra vì bận quá, nên không có thời gian trang trí nhà cửa của mình. Thỉnh thoảng rảnh thì chỉ kịp ghé thăm nhà mọi người để lại chút lưu bút.
XóaCảm ơn anh vẫn còn nhớ tới em.
Câu chuyện thật cảm động Em ạ.
Trả lờiXóaLâu rồi mới ghé thăm em, chúc em và các cháu vui khỏe!
Trả lờiXóa